MỆT MỎI RỒI ANH

MỆT MỎI RỒI ANH…
Thơ: Cohoang Tinhbuon
Mệt mỏi rồi…không biết tựa vào ai?
Chiều ra đứng thở dài cùng với biển
Cuối trời xa con thuyền còn lưu luyến
Mãi nhấp nhô ẩn hiện chẳng chịu về.
Hương nhụy tàn thì bướm chán ong chê
Em thầm lặng đứng bên lề cuộc sống
Tiếc thương chi bởi đêm dài lắm mộng
Nợ duyên nay như chiếc bóng giữa đời.
Thương lá vàng…gió cuốn rụng tả tơi
Đang lơ lững giữa đất trời hoang vắng
Một mình em ngồi chờ cho Trăng lặn
Đợi bình minh ôm giọt nắng hanh vàng.
Đò nằm chờ năm tháng đã sang ngang
Bởi chua xót phũ phàng câu chăn gối
Đường vào yêu muôn đời không có tội
Chỉ trách duyên…em lạc lối sai đường.
09.9.2017

23 thoughts on “MỆT MỎI RỒI ANH”

  1. MỆT MỎI RỒI ANH !”Đò nằm chờ năm tháng đã sang ngang . Bởi chua xót phủ phàng … câu chăn gối . Đường vào yêu muôn đời không có tội . Chỉ trách duyên … em lạc lối sai đường !” Rất tuyệt tác giả ƠI !

  2. Xin cam on tac Gia rat nhieu da cho thuong thuc nhieu tho hay cuoi tuan hinh anh dep lam chuc tac Gia cung Gia dinh cuoi tuan vui ve hanh phuc

  3. Kha hay đo CH T.Buon , phu họp voi quy luật tu nhiên ma : đa nho=> trông thôi
    La trên canh ua => rung
    Nhuy tan => k ong buom………

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *